Hồi nhỏ , mỗi lần nghe bô ngâm :
Quân tử trọng hiền hào .
Văn nhân giáo nhĩ tào.
Vạn ban giai hạ phẩm .
Duy hữu độc thư cao .
Ngọc Huyền nghe bố dịch , thấy thăc mắc hỏi lại : - Các cụ mình nói : Nhất sĩ nhì nông . Hết gạo chạy rông . Nhất nông nhì sĩ .
Bố gõ lên đầu đứa con gái bướng bỉnh , cười ha hả trả lời :
- Bài đầu là nói về mặt tinh thần . Câu sau là nói về mặt vật chất con à . Về mặt tinh thần thì thơ văn là món ăn cao quý nhất . Về mặt vật chất thì tất nhiên lương thực là món ăn để con người tồn tại . Lương thực làm con người khỏe mạnh . Thơ văn làm con người cao đẹp .
Lớn lên , ngẫm lời bố , thấy đúng .
Thi sĩ trong đời đâu phải nhiều ? Đâu cứ phải tự xưng hay được tâng bốc của những kẻ xu nịnh đã vội nghĩ mình là thi sĩ . Huống chi thời đại này có thể bỏ tiền để mua danh sĩ .
Thi sĩ được đánh giá vì những độc giả thông thái . Mà số người này cũng không phải nhiều .
Thế nên mới xuất hiện bao thi sĩ , nhà thơ trên blog . Mà đọc thơ của họ thì thấy rõ là những nhà thơ phường . Không hồn , vô nghĩa , sáo rỗng hay lủng củng nới một mớ từ lạ , đọc mà đau cả miệng .
Rồi một loạt các fan , tự nhận là không biết thơ , nhảy vào khen hay ngây ngất.
Thôi NH không muốn nói nhiều . Hãy tôn trọng ý thích của họ , N.H ạ .